Cách đội tuyển bóng đá nữ quốc gia Việt Nam trở thành niềm tự hào dân tộc
Một lần giành vé dự World Cup mang tính lịch sử đã đưa ánh đèn sân khấu chiếu vào một chương trình đã âm thầm xây dựng suốt một thập kỷ.
Bởi Tony Pham · tháng 5 23, 2025 · 4 phút đọc
Khi đội tuyển bóng đá nữ quốc gia Việt Nam giành vé dự World Cup lần đầu tiên, không khí ăn mừng không chỉ dừng lại trong sân vận động. Các quán bar và trung tâm cộng đồng khắp cộng đồng người Việt hải ngoại, kể cả cách Hà Nội hàng nghìn dặm, chật kín người hâm mộ theo dõi một chương trình mà, trong phần lớn thập kỷ trước đó, chỉ hoạt động với một phần nhỏ ngân sách, sự chú ý truyền thông, và quan tâm công chúng so với đội tuyển nam.
Việc giành vé đó không đến trong một sớm một chiều. Các quan chức liên đoàn và cầu thủ lâu năm mô tả một thập kỷ đầu tư từng bước, không mấy hào nhoáng: các học viện trẻ khu vực tốt hơn, các trận giao hữu quốc tế đều đặn hơn để tích lũy kinh nghiệm thi đấu, và một hệ thống huấn luyện dần chuyên nghiệp hóa sau nhiều năm phụ thuộc vào nhân sự bán thời gian và cơ sở tập luyện thiếu ổn định.
Sự chú ý sau khi giành vé là con dao hai lưỡi, theo lời một số cầu thủ trong các cuộc phỏng vấn kể từ đó. Tài trợ và sự quan tâm truyền thông đã tăng đáng kể, mang lại nguồn lực mà chương trình rất cần, nhưng cũng kéo theo mức độ giám sát công chúng và kỳ vọng mà một chương trình vẫn đang xây dựng hạ tầng chưa hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng.
Riêng trong cộng đồng hải ngoại, sự trỗi dậy của đội tuyển đã mang một ý nghĩa mà một số người hâm mộ mô tả là lớn hơn cả bản thân môn bóng đá: một nguồn tự hào dân tộc chung hiếm hoi, không phức tạp, không mang gánh nặng chính trị như nhiều điều khác liên quan đến Việt Nam vẫn mang đối với cộng đồng hải ngoại. "Nó đơn giản vậy thôi," một người hâm mộ lâu năm nói, giải thích vì sao cô tổ chức tiệc xem trận đấu cho mọi trận. "Bạn chỉ cần vui và là người Việt cùng lúc, không kèm dấu sao nào."